Mất:3 phút, 58 giây để đọc.

Công nghệ hiện đại phát triển; con người có rất nhiều phương tiện thuận lợi để di chuyển. Nhưng có ai thắc mắc thời trung cổ con người đã di chuyển đi xa; hay vận chuyển hàng hóa bằng cách nào? Họ dùng gì để đi từ phương xa này đến phương xa khác? Đó là một trong những vấn đề nhiều người thắc mắc.

Không chỉ hiện nay; mà từ trước thì đi lại đó là một nhu cầu lớn đối với con người. Việc vận chuyển là một điều tối thiểu. Các thanh niên từ quê lên phố tìm việc; học hỏi hay học tập. Người thành phố đi tìm biến ngắm hay người nông thông lên thành phố lập nghiệp. Các quý tộc di chuyển từ lâu đài của họ đến cung điện triều đình…

Chính vì nhu cầu đi lại quá cao; nên việc di chuyển tạo nên một làn sóng lớn: người đưa tin, đại sứ quán, người hành hương, thương gia, người lang thang, nhà truyền giáo, học giả, binh lính, nhà thám hiểm… Việc đi lại bằng đường bộ vào thời Trung Cổ về cơ bản rất kinh khủng.

đường mòn thời trung cổ
đường mòn thời trung cổ

Đi lại bằng đường thủy là lựa chọn hàng đầu khi vận chuyển một lượng lớn hàng hóa. Nhưng nó có những rủi ro và chi phí riêng, và hơn thế nữa, chỉ giới hạn trong các tuyến đường có vùng biển thông thuyền. Hầu hết các chuyến đi thời trung cổ chỉ là các chuyến đi đường bộ.

Đi bộ là phương thức di chuyển phổ biến nhất

Sau đó là đi bằng ngựa hay xe. Thật khó tin khi nghĩ về những người đi bộ từ các thành phố của Ý đến bờ biển nước Pháp; từ Toledo đến Salerno, từ Paris đến Constantinople. Mỗi người có thể đi bộ tới 48km mỗi ngày, tương đương với 8 đến 10 tiếng; và tất cả đều không có ủng đi bộ đường dài hay giày lót xốp chuyên dụng như ngày nay.

Thậm chí điều đó cũng chưa kinh khủng bằng việc bạn có thể phải kéo theo một xe hàng, đẩy lên dốc; băng qua suối, đặc biệt là những xe chở đầy hàng hóa thương mại. Khi Margaret, nữ công tước xứ Brabant quyết định chuyển hết bộ sưu tập quần áo của mình trong chuyến du lịch vào năm 1297; cô đã mang theo một chiếc xe nặng phải cần đến 5 con ngựa thay nhau kéo trong 18 ngày du lịch ròng rã từ London đến Ipswich.

Việc đi lại trở nên dễ dàng hơn một chút nếu bạn giàu có, khi đó bạn có thể thuê xe hoặc mua một con ngựa; và có đủ tiền để khi ngựa mệt sẽ đổi sang một con ngựa mới. Mặc dù phương tiện di chuyển này có vẻ nhanh hơn; nhưng cũng không kém phiền phức nếu bạn mang thêm hàng hóa và sẽ phát sinh thêm người phục vụ.

Tái hiện con đường thời trung cổ

Con đường nông thôn thời trung cổ cũng vô cùng kinh khủng.

Chúng luôn trong tình trạng hư hỏng, mục nát và đầy ổ voi. Có rất ít các lối đi rộng rãi; bằng phẳng, chúng thường chỉ có ở xung quanh các thị trấn và trên các tuyến đường thương mại chính.

Một số thành phố lớn đã tự trải nhựa đường phố của mình từ rất sớm; để ngăn chúng trở thành đống hỗn độn dưới mật độ giao thông cao vào những ngày ẩm ướt. Phí qua cầu và đèo đã giúp trả cho nhân công để duy trì những con đường đất và đá. Xa hơn, ở các thị trấn nhỏ, những con đường tự phát do bị đi lại nhiều được đánh dấu bằng các cột mốc để làm ranh giới với đất thuộc sở hữu.

Cũng có những con đường thời trung cổ khá rộng rãi, được làm tốt nhưng bị kẻ xấu ăn cắp đá hoặc ván gỗ lát đường. Trong suốt mùa đông năm 1395 – 1396, tuyến đường giữa Menin và Lille (Pháp) là một bãi bùn nhão đến mức hoàn toàn không thể vượt qua. Đôi khi, có những tấm ván gỗ được mạnh thường quân tài trợ, hoặc rải thêm sỏi để cố gắng tạo ra một bề mặt cho vó ngựa. Tuy nhiên, hầu hết các phần còn lại của con đường là không thể đi qua cho nên người ta buộc phải đi cả xuống ruộng ngay cả khi nó phá hủy mùa màng của ai đó.

Trích:24h.vn